Tổng tài anh quá bá đạo rồi bản chuẩn

Tiếng nói vừa dứt, người sau lưng hắng giọng rồi nói: “Xế chiều hôm nay, tôi đàm phán suốt tám tiếng với người phụ trách của một xí nghiệp. Sau khi dùng bữa tối xong, tôi lập tức ngồi xe tới khu nghỉ dưỡng Nguyệt Lượng. Bây giờ tôi rất mệt, cho dù bây giờ cô có đòi hỏi gì thì tôi cũng không thỏa mãn được.” 

Nghe thấy thế, Tô Lam biết mình bị đùa giỡn, thẹn quá hóa giận xoay người giơ nắm đấm nhỏ lên, nện vào ngực anh: “Đáng ghét, anh đùa giỡn tôi? Đồ hư hỏng!” 

Quan Triều Viễn thoải mái cười một tiếng, mặc cho cô vui đùa trên ngực anh, sau đó, sau đó dùng hai cánh tay giam cô trong lòng mình. 

Gương mặt cô dán vào khuôn ngực đang đập mạnh mẽ của anh, đột nhiên Tô Lam cảm thấy hạnh phúc một cách khó hiểu, còn cả tiếng cười thoải mái bên tại của anh càng mê người, hóa ra anh cũng có thể cười hạnh phúc thế này. 

Advertisement

Có lẽ Quan Triều Viễn thật sự mệt mỏi, Tô Lam nhanh chóng nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của anh. 

Dưới ánh trăng, Tô Lam ngẩng đầu nhìn sang, quả nhiên anh đã ngủ. Đây là lần đầu tiên cô có thể nhìn anh không chút kiêng dè thế này. Vẻ ngoài của anh vô cùng tuấn tú, hơn nữa còn là kiểu đẹp trai mạnh mẽ. Gương mặt góc cạnh, những đường nét trên gương mặt sắc nét, đôi môi mỏng lộ vẻ hấp dẫn, cô có nằm mơ cũng không ngờ rằng mình sẽ gả cho một người đàn ông thể này. Mặc dù cô không biết người đàn ông này có thể làm chồng của cô bao lâu, nhưng mà ít nhất giờ phút này cô đang cảm nhận sự ấm áp và cái ôm của anh. 

Tô Lam cũng không biết rốt cuộc mình đã nhìn gương mặt tuấn tú này bao lâu mới ngủ, chỉ biết sáng hôm sau cô lại dậy muộn, chờ tới khi tỉnh dậy đã không thấy Quan Triều Viễn đâu. 

Bên ngoài, ánh mặt trời rực rỡ, Tô Lam ngồi dậy duỗi người vươn vai, cảm thấy tối qua ngủ rất ngon. Trong giấc mộng luôn có một cánh tay tràn đầy sức lực ôm lấy cô, cảm giác đó thật sự khiến cô cảm thấy rất an toàn. 

Advertisement

Tỉnh dậy, vừa mới kéo màn cửa sổ ra, điện thoại trong phòng lập tức vang lên. 

Tô Lam đi tới đầu giường, cầm lấy điện thoại, đầu dây bên kia lập tức truyền tới tiếng nói của Ngải Liên: “Bà chủ, cô đã rời giường rồi sao? Bữa sáng đã được chuẩn bị xong, cô xem bây giờ có muốn để nhân viên phục vụ mang tới phòng cho cô không?” 

Tô Lam xúc động với sự tận tụy của Ngải Liên, cô vừa kéo rèm cửa sổ một cái đã biết cô thức dậy. 

“Cảm ơn cô, bảo nhân viên phục vụ mang tới đi.” 


(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

“Được.” Đầu dây bên kia vừa định cúp máy. 

Tô Lam vội vàng dùng một giây cuối cùng hỏi một câu: “Chuyện đó… anh ấy đi đâu rồi?” 

“Sao cơ?” Ngải Liên hơi sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ra anh ấy là ai, cười trả lời: “Chín giờ sáng hôm nay, tổng giám đốc Quan phải tham dự một buổi cắt băng khánh thành, vì vậy lúc sáu giờ rưỡi, anh ấy đã trở về Giang Châu cùng trợ lý Lâm rồi.” 

Cái gì? Trở về Giang Châu rồi sao? Tô Lam giật mình không kịp tỉnh táo. 

“Bà chủ, nếu cô không còn gì phân phó thì tôi cúp máy đây.” Cuối cùng Ngải Liên cúp điện thoại. 

Trong lòng Tô Lam hơi khó tiếp thu, hai giờ đêm qua anh vội vàng quay lại đây, sáu giờ sáng lại đi tiếp. Nếu biết rõ sáng nay còn phải làm việc, tại sao phải hao tốn hơn ba bốn giờ vất vả chạy xe qua lại? Chẳng lẽ anh chỉ muốn tới xem cô một chút? 

Nghĩ tới đây, tim Tô Lam lại bắt đầu đập loạn lên… 

Bữa sáng hôm nay rất phong phú, có sữa bò, có cháo trắng, có bánh mì và có cả các món ăn kèm. Có thể nói là Trung Tây kết hợp. Cô hưởng thụ món ngon, đồng thời cũng nhớ nhung Quan Triều Viễn, cô phát hiện mình lại đang từ từ thích anh. 

Sáng nay, hoạt động dạo chơi, ngắm hoa, uống trà trong khu nghỉ dưỡng Nguyệt Lượng. Suốt cả buổi sáng, lòng Tô Lam không thể bình tĩnh, trong đầu chỉ toàn là bóng hình Quan Triều Viễn. 

Lúc ăn cơm trưa, Tô Lam cũng thật sự không thấy ngon miệng. 

Kiều Tâm liếc nhìn Tô Lam đang ngồi đối diện, cười nhẹ: “Sao hôm nay cậu cũng uể oải thể? Là vì không thấy nhà tư bản nên không thể vực nổi tinh thần sao?” 

Lúc này Tô Lam mới ý thức được nguyên nhân vì sao hôm nay mặt mày mình đều ủ dột. Ngay sau đó, trong lòng cô vô cùng kinh ngạc, vội vàng phản bác: “Cậu nói nhăng nói cuội gì thế? Bây giờ tớ là phụ nữ có thai được chưa? Đương nhiên là ham ăn ham ngủ rồi, bậy bạ không!” 

Kiều Tâm nghĩ lại, thấy cô nói cũng đúng cho nên lập tức gật đầu: “Tớ còn. tưởng rằng chỉ mới hai ngày mà nhà tư bản đã làm cậu mê mẩn rồi cơ!” 

“Người mini mà đầu thì to.” Tô Lam liếc Kiều Tâm một cái. 


(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Hai người đang nói đùa với nhau, một nữ đồng nghiệp của phòng kế toán đi tới cười nói: “Kiều Tâm, Tô Lam, lần này chẳng những hai người được du lịch miễn phí, hơn nữa còn kiếm được nhiều hơn chúng tôi mấy ngàn tệ? Lúc quay về Giang Châu nên mời đồng nghiệp bên phòng kế toán bọn tôi một bữa chứ đúng không?” 

Lời nói vừa dứt, mấy đồng nghiệp ở bộ phận kế toán đều ồn ào, nói Kiều Tâm và Tô Lam kiếm tiền của bọn họ, muốn hai người bỏ tiền an ủi tâm hồn bị tổn thương của họ. 

Kiều Tâm cười nói: “Dám chơi dám chịu đi được không? Ai bảo ban đầu chúng tôi cược là tổng giám đốc Quan sẽ tới khu nghỉ dưỡng Nguyệt Lượng, các người lại đặt là không đến chứ?”

Sau khi sinh, bởi vì Tô Lam còn yếu nên vết thương trên bụng bị nhiễm trùng mấy lần. Sau hai lần vệ sinh và hơn nửa tháng truyền dịch để giảm viêm, cuối cùng vết thương cũng từ từ lành lại. 

Tô Lam và Xuân Xuân ở lại trong bệnh viện tổng cộng bốn mươi ngày, sau khi hồi phục mới xuất viện, có thể dùng cụm từ thoát chết trong gang tấc để hình dung lần này. 

Trong bốn mươi ngày đó, ngày nào Quan Khởi Kỳ cũng đến bệnh viện chăm sóc cho Tổ Lam và thăm Xuân Xuân, anh ấy cũng mới cho Tổ Lam một y tá chăm sóc đặc biệt. Mỗi ngày, anh ấy đều nhờ chị Vụ nấu canh rồi mang đến cho Tô Lam bổ sung dinh dưỡng. 

Đối với an huệ lớn như trời bể của Quan Khởi Kỳ, Tô Lam vô cùng biết ơn anh ấy đến nỗi không thể diễn tả bằng lời nói được. Tóm lại, nếu không có Quan Khởi Kỳ thì sẽ không có Tô Lam và Xuân Xuân thuận lợi khôi phục khỏe mạnh và xuất viện. 

Hôm nay xuất viện, Tô Lam ôm Xuân Xuân, còn Quan Khởi Kỳ lái xe, chị Vu kéo theo bao lớn bao nhỏ của Tô Lam phấn khởi trở về nhà mẹ cô. 

Quan Khởi Kỳ đỗ chiếc Land Rover dưới nhà của Tô Lam, anh ấy ngẩng đầu nhìn lên trên, lo lắng hỏi: “Trước đó em cũng không thông báo một tiếng, không biết bác gái có chấp nhận được chuyện này không?” 

Tô Lam nhìn Xuân Xuân trong ngực, cười khổ nói: “Chuyện đến lúc này, ván cũng đã đóng thuyền rồi, mẹ không chấp nhận thì cũng phải chấp nhận thôi. Tôi không biết phải nói thế nào nữa, bây giờ tôi chỉ hy vọng bà nhìn thấy Xuân Xuân cũng đừng trách tôi.” Nói đến đây, giọng nói của Tô Lam có phần nghẹn ngào, dù sao qua nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn là niềm kiêu ngạo và chỗ dựa của mẹ. Mẹ vẫn luôn hy vọng cô có thể hơn người, để bà cũng có thể hãnh diện trước mặt người khác. Thế nhưng không như mong muốn, hôn nhân của cô vẫn nhiều lần khiến cho mẹ lo lắng và tức giận. Bây giờ cô chưa lập gia đình đã ôm về nhà một đứa bé, không biết mẹ cô sẽ có phản ứng gì đây. 

“Hay là tôi vào nhà cùng với em nhé?” Quan Khởi Kỳ vẫn không yên lòng hỏi cô. 

Tô Lam từ chối, cô nói: “Mẹ của tôi cũng không quen biết anh, hơn nữa anh là đàn ông, bây giờ anh đưa tôi vào cũng không tiện lắm.” 

Nghe thấy Tô Lam nói như vậy, Quan Khởi Kỳ không nói thêm gì nữa. Anh ấy lấy một cái ví dày cộp ra từ trong túi áo rồi đặt ở trên đùi Tô Lam. 


(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Tô Lam nhìn ví da trâu trên đùi, cố nghi ngờ, nhíu mày hỏi: “Đây là gì?” 

“Đây là một chút tiền mặt, tôi biết bây giờ em không có nhiều tiền, nên tôi cho em ứng trước phòng việc cấp bách.” Quan Khởi Kỳ cười nói. 

Nghe vậy, trong lòng Tô Lam vừa thấy chua xót cũng vừa cảm động. 

Quan Khởi Kỳ thật sự rất cẩn thận, anh ấy nghĩ đến cả chuyện này ữa. Thế nhưng, cô thật sự không thể tiếp tục nhận ý tốt của anh ấy nữa, cô đã nợ anh ấy nhiều lắm rồi. 

Sau đó, Tô Lam dứt khoát để cái ví vào trong tay Quan Khởi Kỳ: “Không được, tôi không thể lấy thêm tiền của anh được nữa, tôi đã gây ra cho anh quá nhiều phiền toái rồi.” 

Thấy Tô Lam kiên quyết như vậy, Quan Khởi Kỳ đành phải nhìn Xuân Xuân nói: “Cũng không phải là tôi cho em, tôi cho con gái của tôi mà. Nếu như em bỏ đói con gái tôi thì phải làm sao bây giờ?” 

Vừa nói dứt lời, anh ấy đã để cái ví vào bên trong áo choàng nhỏ của Xuân Xuân, 

Lúc này, Tô Lam đã không thể từ chối được nữa. Với lại, trên người cô thật sự cũng không có nhiều tiền. Sau khi cô trở về, không biết thái độ của mẹ cô với đứa bé sẽ thế nào. Cô chỉ có thể vứt bỏ lòng tự trọng của bản thân một lần nữa, nhận tiền của Quan Khởi Kỳ. 

“Coi như là anh cho tôi vay vậy.” Tô Lam đỏ mặt nói. 

“Em muốn tính tiền lãi cho tôi sao!” Quan Khởi Kỳ nói đùa. 

Tô Lam cúi đầu xuống, lại nói: “Đúng rồi, lần này tôi với Xuân Xuân nằm viện, tổng cộng hết tất cả bao nhiêu tiền? Anh nói với tôi số tiền chính xác để tôi còn biết cụ thể tôi đã nợ anh bao nhiêu.” 

Lúc này, Quan Khởi Kỳ chần chừ một chút, sau đó anh ấy mới nghiêm túc nói với Tô Lam: “Tiền thuốc men và viện phí của em với Xuân Xuân không phải do tôi trả.” 

Nghe vậy, Tô Lam cảm thấy nghi ngờ: “Không phải là anh trả sao? Vậy là ai?”

Thông tin: Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi (full) – Dị bản Truyện Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi – Tô Lam – Quan Triều Viễn. – Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoả g hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lam, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ.

Bạn đang đọc : Tổng tài anh quá bá đạo rồi bản chuẩn được cập nhập bởi Tekmonk

Thông tin và kiến thức về chủ đề Tổng tài anh quá bá đạo rồi bản chuẩn do Học viện Công nghệ Tekmonk chọn lọc và tổng hợp cùng với các chủ đề liên quan khác.

Tham khảo thêm các khóa học công nghệ đỉnh cao tại: Học viện công nghệ Tekmonk
Tổng tài anh quá bá đạo rồi bản chuẩn

Nguồn: Internet

Share on facebook
Facebook
Share on twitter
Twitter
Share on linkedin
LinkedIn